.
Chúng ta cứ tưởng cơ thể này là của mình, thật ra chưa chắc đúng
Chúng ta cứ ngỡ có thể điều khiển được cơ thể mình, thật ra chưa hẳn vậy
Chúng ta cứ cho rằng làm chủ được bản thân mình, thật ra chưa chắc thế
Vậy cơ thể mình là của ai ? Không biết, chỉ ngờ ngợ rằng không hẳn tất cả là của … chính mình (:D)
.
.
Cơ thể của ta đang tồn tại và hoạt động theo những qui luật riêng của chúng
Chúng có những qui định, đường lối và cách thức sống khác với những gì chúng ta đang sống
Ta không thể điều khiển được nhịp đập trái tim, hơi thở buồng phổi, tốc độ lọc thận,…hay nhiều chức năng của các cơ quan khác nhau. Gần như chúng ta chỉ có thể điều khiển được các hoạt động cơ bắp bên ngoài vốn mưa nắng lúc này lúc khác
Ta chỉ có thể tắm rửa, khoát lên cơ thể những bộ áo quần lộng lẫy hay xịt nước hoa thơm phức nhưng không thể chủ động điều khiển được các quá trình loại bỏ chất thải, chất cặn bã hôi thối từ trong cơ thể mình ra bên ngoài. Ta có thể làm cho thân thể này đẹp thêm chút ít như các cô gái để móng tay dài và tô son hồng, tạo ra vẻ duyên dáng mặn mà nhưng khi tuổi già đến thì ai cũng như ai
Phải chăng chỉ một điều chúng ta có thể làm được, đó là làm đẹp tâm hồn mình ?
Ta không thể ra lệnh hay ngăn cấm cơ thể mình đừng lão hóa, đừng già đi hay đừng chết, bởi nó không thể và sẽ chẳng bao giờ nghe theo mệnh lệnh của ta
Ta chỉ là một kẻ ở thuê trong chính căn nhà “cơ thể” của mình
Nếu nghĩ rằng cơ thể này là của mình ta sẽ luyến tiếc xót xa khi rời xa nó, một sự đau khổ vô ích bởi nó chẳng hề quan tâm đến cảm xúc này của ta, nó vẫn bỏ ta ra đi sau khi đã … chán chê ta (:D)
Thành trụ hoại không, chẳng có một điều gì là bất biến cả, cũng chẳng có một cái gì cố định hay bền vững mà ta có thể nắm giữ
Vậy cơ thể này là của ai ? Cát bụi lại trở về với cát bụi …
Chỉ những giá trị tinh thần là còn lưu giữ mãi đến hậu thế mai sau. Vậy tại sao chúng ta không sống vì điều ấy mà cứ mãi chạy theo những hám lợi vật chất bên ngoài, ních thật đầy vào cơ thể của “ai đó” hàng đống thứ vốn chỉ là một … cõi tạm ?
Bản in




14/01/2010, 14:53
Chào HTTT !Bác sĩ Tãn ơi
Rất quý nhưng bác chuyên khoa nào ?
Tình thân .
14/01/2010, 14:55
Bác kính mến,
Học trò đang theo học chuyên khoa ... thần học ạ (:D)
Kính chúc Bác vui khỏe
14/01/2010, 14:56
nhét thật đầy vào cơ thể của “ai đó” vốn chỉ là một … cõi tạm
Nhét và..... từ ngày tốt nghiệp bác có chích ai chưa.
Hoài cổ .
14/01/2010, 15:06
14/01/2010, 15:35
Bài viết thật hay ! Vừa y lý vừa triết lý. Vừa tâm thần học lại có cả...thần hoc! Bác sĩ đa tài! Cảm ơn bác sĩ! Có lẽ mai kia về nghỉ hưu sẽ làm sư cụ một chùa nào đó thu nhận nhiều nhiều các tu ni vào giáo huấn.
14/01/2010, 18:06
Thưa Bác,
Học trò xin ghi nhớ lời Bác bảo ạ
"...mai kia về nghỉ hưu sẽ làm sư cụ..." (:D)
Kính chúc Bác khỏe và an lành
14/01/2010, 20:49
Chào BS Tản :
+++
Nghe chừng sau này về cõi bên kia
Viết thư về căn dặn lại mọi người
Rằng ta cõi này sung sướng hơn nhiều
Chắc mọi người thích về đến thăm tôi :
"Con người sợ chết như con nít sợ ma, họ đã nhìn cái chết một cách sợ hãi, ghê tởm và cố gắng phủ nhận nó vì nó làm gián đoạn sự liên tục của đời sống. Nhưng nếu họ biết chấp nhận sự chết một cách bình thản, giản dị thì họ sẽ thấy chết là một sự kiện tự nhiên cũng như lúc sinh ra vậy. Bất kỳ lúc nào chung quanh chúng ta, sống và chết cũng luôn luôn tiếp diễn. Lá cây rụng để nhường chỗ cho những mầm non xuất hiện, hết mùa đông lại có mùa xuân. Một hiện tượng tự nhiên và cần thiết như thế không lẽ lại chẳng bao hàm một ý nghĩa thâm sâu nào đó? Phải chăng chính vì có sự chết mà sự sống hiện hữu, có sự xây dựng thì cũng phải có sự hủy diệt, đâu có gì tồn tại vĩnh viễn. Người ta không thể hiểu được ý nghĩa đích thực của sự sống nếu họ không chịu chấp nhận sự chết, và đã đến lúc người ta phải nghiên cứu cặn kẽ các sự kiện này chứ không thể chấp nhận những lý thuyết mơ hồ nào đó được".
14/01/2010, 20:59
Bác quý mến,
Lời Bác chỉ bảo chí lý quá, mãi đến gần đây Học trò mới chợt nhận ra và hiểu thêm chút ít về ý nghĩa của sự sống-chết "...sống và chết cũng luôn luôn tiếp diễn. Lá cây rụng để nhường chỗ cho những mầm non xuất hiện, hết mùa đông lại có mùa xuân...Phải chăng chính vì có sự chết mà sự sống hiện hữu, có sự xây dựng thì cũng phải có sự hủy diệt, đâu có gì tồn tại vĩnh viễn..."
Cảm ơn Bác đã giải thích thêm được nhiều điều
Chúc Bác vui khỏe và an lành
Kính mến
14/01/2010, 21:34
Một bài viết rất hay và sâu sắc, rất y khoa và rất triết lý. Đọc qua bài này HHQ thấy buồn buồn vì rất đúng và rất thực tế vậy! Nên nhiều lúc xem phim Hàn Quốc khi chết họ hoả tán và vải ra sông để trở thành cát bụi . Rồi để gió cuốn đi.Đời người khi sống ai cũng dành số 1 cho bắng được , khi vào tù ai cũng muốn số 3. Đến lúc chết năm một đóng không bíêt gì, rồi biến thành cát bụi.
Cảm ơn bác đã cho đọc bài viết rất lý thú và tuyệt vời này.
Chúc bác luôn luôn khoẻ.
Quý mến.
14/01/2010, 21:39
Nghe tựa đề em tưởng anh bình bài thơ Cõi tạm của em cơ đấy...:D.
Thế hóa ra cơ thể em không phải là của em hả anh? thế mà lâu nay em cứ tưởng của mình nên tự tiện cho...ông hàng xóm mượn cơ đấy...
Mời anh nghe bài hát Cõi tạm phổ từ thơ của HBL nhé:
14/01/2010, 21:44
sao em gửi linh nhạc vô góp ý ko được ta? Hình như chỉ có gia chủ mới đưa được hay sao anh nhỉ?
Thôi mời anh xem tạm ở đây vậy:
http://www.youtube.com/watch?v=xItQDl4tuk8
15/01/2010, 11:38
Bác kính mến,
Học trò thấy các Cụ ngày xưa thật có lý khi gọi cái chết là sự yên nghỉ, yên nghỉ cả về tâm hồn lẫn thể xác
Nhưng bởi vì thời nay có quá nhiều người lo lắng về cái chết thành ra lại sống không tốt, cố gắng "tận thu" khi còn sống để rồi khi chết chẳng thể tận dùng được gì cả, thậm chí bị con cháu hay kẻ khác...tận dụng nữa (:D)
Cảm ơn Bác đã ghé thăm và chia sẻ
Kính chúc bác vui khỏe và an lành
15/01/2010, 11:42
Chị thân mến,
Theo Học trò biết thì hình như vnweblogs không thể đưa phim vào mục comment được, chỉ có thể kèm hình ảnh file tĩnh (JPEG) hoặc file động (GIF) mà thôi (:D)
Nhưng theo đường link Học trò cũng có thể xem nhạc rất tuyệt vời của Chị trên YouTube rồi, hay lắm Chị à
Cảm ơn Chị nhiều
Chúc Chị vui khỏe và an lành
Thân mến
15/01/2010, 22:00
Lâu rồi bận việc chẳng sang chơi
Nay viết hỏi thăm, tạm mấy lời
Bác Tản nhà ta nay vẫn khỏe ?
Ngày ngày còn sức để ham vui !
CÕI TẠM
Cõi tạm – nơi đâu, hỏi mấy người,
Là nơi thi thố, chốn rong chơi ?
Kìa anh yên phận cùng cơm áo
Nọ bác hơn thua giữa chợ đời.
Cứ đến rồi đi ai ở mãi
Phấn son rồi cũng phải dần trôi
Dồi trau – xin được dành tâm tánh
Lữ thứ cùng nhau hãy mỉm cười
Thiện Minh
16/01/2010, 15:18
Lâu rồi bận việc chẳng sang chơi
Nay viết hỏi thăm, tạm mấy lời
Bác Tản nhà ta nay vẫn khỏe ?
Ngày ngày còn sức để ham vui !
---
Có lẻ đã lâu Bạn chẳng chơi
Họa thơ xướng đối góp đôi lời
Phải chăng bờ lốc ngày càng oải
Hay bận việc lớn hỉ sự vui ? (:D)
Bạn thân mến
Sẽ cố gắng họa bài thơ rất hay của bạn trong thời gian sớm nhất
Chúc Bạn luôn vui khỏe và thành đạt
Thân mến
20/01/2010, 05:11
Ta chỉ là một kẻ ở thuê trong chính căn nhà “cơ thể” của mình
Nếu nghĩ rằng cơ thể này là của mình ta sẽ luyến tiếc xót xa khi rời xa nó, một sự đau khổ vô ích bởi nó chẳng hề quan tâm đến cảm xúc này của ta, nó vẫn bỏ ta ra đi sau khi đã … chán chê ta (:D)
Thành trụ hoại không, chẳng có một điều gì là bất biến cả, cũng chẳng có một cái gì cố định hay bền vững mà ta có thể nắm giữ
Vậy cơ thể này là của ai ? Cát bụi lại trở về với cát bụi …
Chỉ những giá trị tinh thần là còn lưu giữ mãi đến hậu thế mai sau. Vậy tại sao chúng ta không sống vì điều ấy mà cứ mãi chạy theo những hám lợi vật chất bên ngoài, ních thật đầy vào cơ thể của “ai đó” hàng đống thứ vốn chỉ là một … cõi tạm ?
Dọc bài này của anh ngộ ra được nhiều điều bổ ích. Thx anh
20/01/2010, 10:20
Anh quý mến,
Rất vui khi được Anh ghé thăm và chia sẻ ạ
Chúc Anh luôn vui khỏe và an lành
Thân mến